
⸻
Tôi từng nghĩ… để viết hay, phải đọc thật nhiều.
Phải gom thật nhiều câu từ của người khác,
để làm giàu cho giọng văn của chính mình.
Nhưng sáng nay,
ai đó đã nhắn với tôi rằng:
“Tôi không đọc nhiều như bạn… mà vẫn viết hay – là vì tôi viết bằng Tâm.”
Và tôi lặng người đi trong lòng.
Bởi đó là lúc tôi nhận ra:
Có những điều… không cần học, không cần hỏi, chỉ cần chạm được vào Tâm mình – là viết được.
⸻
Bạn không cần một thư viện.
Bạn chỉ cần một buổi sáng thật yên,
để thấy lòng mình… đang dịu lại.
Bạn không cần viết những điều lớn lao.
Chỉ cần một dòng như:
“Cảm ơn vì đã ở lại, dù tôi chẳng nói điều gì to tát.”
⸻
Viết – không phải để người khác trầm trồ.
Viết – là để khi người ta đọc,
họ thấy chính mình trong đó.
Là để những người đi ngang qua,
bất giác dừng lại…
vì có một cảm xúc quá giống với họ,
nhưng họ chưa từng biết cách gọi tên.
⸻
Tôi biết, tôi không đi một mình.
Vì vẫn có người đọc, vẫn có người ở lại,
vẫn có ai đó mỉm cười khi thấy những điều rất nhỏ… mà mình viết ra.
⸻
Và nếu bạn đang đọc những dòng này –
Tôi muốn nói một điều rất đơn giản:
Cảm ơn bạn…
vì đã ở lại – đủ lâu,
để khiến tôi tin rằng: dịu dàng… vẫn có chỗ để sống.
Có những dịu dàng… không cần nói lớn.
Chỉ cần chạm nhẹ – như một lần gội đầu khiến mình muốn thương mình thêm chút nữa
Tìm Luxea ở những nơi dịu dàng nhất:
Facebook Luxea Diamond
TikTok Luxea Diamond

Bình luận về bài viết này