
Tôi từng cắt tóc như một cách gạt đi mọi chuyện cũ.
Từng nhuộm tóc như một tuyên ngôn: “Tôi đã khác.”
Từng xõa tóc xuống để giấu đi mỏi mệt.
Từng buộc tóc lên để gồng mình làm người mạnh mẽ.
Và phải đến rất lâu sau đó,
tôi mới nhận ra –
mỗi sợi tóc trên đầu… là một điều dịu dàng mà mình đã lãng quên.
⸻
Có sợi tóc gãy – vì mình đã từng tổn thương.
Có sợi tóc mỏng – vì những tháng ngày mất ngủ.
Có sợi tóc khô – vì mình mải yêu thương người khác quá nhiều mà quên mất chính mình.
Và rồi một ngày…
tôi vuốt tóc chậm hơn.
Không để tạo kiểu.
Không để soi gương.
Chỉ để chạm vào mình – bằng sự dịu dàng mà bấy lâu mình thiếu.
⸻
Từ hôm đó, tôi không còn xem tóc là thứ để “xử lý”.
Tôi xem đó là nơi để mình quay về.
Mỗi lần gội đầu… là một lần mình được dịu lại.
Không cần lý do.
Chỉ cần được là mình – nhẹ – và thật.
⸻
Luxea ra đời – từ chính cảm giác đó.
Không để dạy ai yêu tóc,
mà để nhắc họ nhớ –
rằng mỗi sợi tóc… cũng đang lắng nghe tâm mình.
Nếu bài viết này khiến bạn muốn sống chậm lại một chút,
bạn có thể ghé vào không gian nhỏ của tôi –
nơi có mùi hương dịu,
mái tóc mềm,
những lời kể thật,
và một cộng đồng phụ nữ đang cùng nhau sống… dịu lại.
[Luxea Diamond trên Facebook] – nơi tôi tiếp tục viết, mỗi ngày!


Bình luận về bài viết này