để không đánh rơi chính mình.**
(Chuyên mục: Người viết)
Có rất nhiều con đường để làm thương hiệu.
Có con đường rực rỡ ngay từ đầu – bằng ngân sách.
Có con đường đi thật nhanh – bằng hiệu ứng, bằng chiêu trò, bằng sự lặp lại thật nhiều.
Và cũng có một con đường khác –
rất lặng.
Rất mềm.
Rất chậm.
Đó là con đường tôi đang đi.
⸻
Tôi không chọn vội vàng.
Không gọi to.
Không vẽ ra những viễn cảnh để thu hút người bước vào.
Tôi chỉ ngồi xuống,
viết từng chữ bằng Tâm,
chạm vào người bằng sự thật lòng,
và giữ nguyên mạch cảm xúc đầu tiên khi giấc mơ này được sinh ra.
⸻
Vì tôi biết,
một giấc mơ có gốc – thì không cần đi nhanh.
Chỉ cần đi thật.
⸻
Tôi chọn con đường chậm,
để không bỏ rơi những người cần thời gian để hiểu.
Để không làm đau những người đã từng mỏi vì những hứa hẹn ồn ào.
Để không để chính mình trở thành người… mà ngày đầu bắt đầu đã không mong trở thành.
⸻
Chậm – không phải là yếu.
Chậm – là một sự chọn lựa đầy tỉnh táo trong một thế giới đang cuống.
Chậm – là một sự can đảm rất yên,
khi bạn tin rằng:
“Đi nhanh không quan trọng bằng đến đúng.”
⸻
Tôi biết có người sẽ cười,
sẽ nghe nhưng để đó,
sẽ cho rằng đây là một ảo tưởng không thành.
Nhưng tôi cũng biết –
sẽ có những người từng gồng quá lâu…
đến khi gặp một thương hiệu chậm,
họ sẽ thở phào.
⸻
Và nếu hôm nay bạn cũng đang đi chậm –
trên con đường riêng của mình,
xin hãy biết rằng:
Chậm – không đơn độc.
Chậm – không lạc đường.
Chậm – là đang sống đủ sâu để mọi điều bạn gieo đều có linh hồn.
Và nếu bạn còn cần những điều dịu dàng – hãy vào không gian nhỏ của tôi Luxea Dimond– nơi mà mỗi sợi tóc mà một điều dịu dàng.


Bình luận về bài viết này