Dạo này… nhìn em khác lắm

Chuyên mục: Chạm vào mình

“Dạo này nhìn em khác lắm!”
Có người nói với tôi như vậy.
Tôi cười. Hỏi lại:
“Khác… là khác sao?”
Họ đáp:
“Không biết. Nhìn… nhẹ hơn. Mềm hơn. Mà cứ muốn nhìn thêm…”

Tôi không giảm cân.
Không thay đổi kiểu tóc.
Không mua váy mới.
Cũng chẳng yêu ai mới.

Tôi chỉ…
gội đầu chậm lại.
Chải tóc kỹ hơn một chút.
Chọn một mùi hương dịu – không để ai ngửi,
mà để khi tựa mình vào gối, cũng thấy lòng được ôm.

Tôi không cố đẹp nữa.
Tôi chỉ cố dịu.

Dịu với chính mình –
sau những ngày sống như đang chạy thi.
Dịu với tóc – sau bao lần rối mà vẫn cột cao giả vờ ổn.
Dịu với lòng – sau từng đêm ướt gối mà sáng vẫn cười.

Có người bảo tôi “đẹp lên”.
Tôi không phủ nhận.
Chỉ là… tôi không đẹp vì cố trang điểm,
mà vì tôi đang sống đúng với phần dịu bị lãng quên trong mình.

Tôi bắt đầu chọn những điều khiến mình mềm lại.
Như một tách trà nóng.
Như một bản nhạc không lời.
Như một lọ dầu gội có mùi hương rất riêng.
Không đắt nhất, không nổi nhất,
nhưng thấm – đúng chỗ mình cần.

Nếu bạn cũng từng thấy mình mỏi trong một ngày rất yên,
tóc mình khô dù trời đang mưa,
và lòng mình lạnh dù chẳng ai làm tổn thương –
thì có lẽ, đã đến lúc bạn cũng nên “đẹp lên” rồi đó.

Không phải đẹp để ai khen.
Mà đẹp… để chính bạn muốn gần bạn hơn một chút.

Và nếu có ai nói với bạn:
“Dạo này… nhìn chị khác quá ha!”
Bạn chỉ cần mỉm cười.
Không cần giải thích gì cả.
Vì bạn biết –
mình không còn gồng.
Và người ta đang nhìn thấy phần dịu trong bạn vừa kịp trở về.

Và nếu có ai hỏi, điều gì đã khiến em khác đi như thế…

Thì có lẽ –
là từ những buổi gội đầu chậm lại,
từ khi em chọn một mùi hương – không phải để gây ấn tượng,
mà để yêu mình dịu dàng hơn một chút.

Luxea –
không khiến em thay đổi,
nhưng giúp em trở về.
Với chính mình.
Với một phiên bản lặng – mà đẹp lạ lùng.

Bình luận về bài viết này